Người Pháp là bản giao hưởng của những nghịch lý đầy quyến rũ. Họ kiêu hãnh mà không kiêu ngạo, tinh tế trong từng chi tiết nhỏ như chiếc bánh macaron nhưng lại phóng khoáng trong những cuộc trò chuyện triết lý khuya. Mình yêu cách họ nâng niu cuộc sống như một tác phẩm nghệ thuật - từ ly cà phê sáng thơm mùi bơ sữa đến những bữa tối dài lê thê bên ánh nến. Họ có thể tranh luận nảy lửa về chính trị rồi ngay sau đó thả hồn vào điệu valse du dương cầm. Pháp dạy mình rằng: sống là phải biết yêu cái đẹp, nhưng đừng bao giờ trở thành nô lệ của sự hoàn hảo.
Bước chân vào đấu trường Colosseum, tôi như nghe thấy tiếng reo hò vang dội từ quá khứ. Những viên đá cũ kỹ ở quảng trường La Mã kể cho tôi nghe về một đế chế hùng mạnh đã biến mất, chỉ còn lại bóng hình in dấu trên từng công trình. Và rồi, khi ném một đồng xu vào đài phun nước Trevi, tôi thầm ước một ngày được trở lại Rome – thành phố nơi thời gian như ngừng trôi. Theo truyền thuyết, ai ném đồng xu bằng tay phải qua vai trái sẽ có cơ hội quay về thành phố này. Tôi tin vào điều kỳ diệu ấy, bởi Rome không chỉ là điểm đến, mà là nơi khiến lòng người lưu luyến.